Góc Thơ

VỚT TRĂNG

Tô canh không cái nước lại trong
Đạm bạc đời tu bữa lót lòng
Đưa thìa nhẹ vớt vầng trăng ấy
Chan cả vầng trăng cả ánh hồng.

Thích Tỉnh Thông
-----------

Hạt sương

Buổi sáng mai dậy
Sương đọng trên cành
Nghiêng mình trước gió
Long lanh, long lanh.

Lãng quên tất cả
Sương cứ đùa chơi
Dù sắp tan rã
Khi có mặt trời.

Nắng mai lầm tưởng
Sương sẽ buồn thôi
Ô kìa! Sao lạ
Nụ cười trên môi.

Giọt sương kiêu hãnh
Khi bình minh lên
Ta là hạt ngọc
Giữa trời thiên nhiên.

Hôm nay hóa kiếp
Mai về muôn nơi
Trần gian màu nhiệm
Người ơi, người ơi!

Thích Thiện Long

--------------

TRƯỚC PHẬT ÐÀI

Mưa ngâu nhẹ hạt
Gió thổi vi vu
Lá vàng rơi rụng
Lòng người mông lung.

Mưa ngâu nhẹ hạt
Hàng thông đu đưa
Lung linh trong gió
Lòng người thật mơ

Mưa ngâu nhẹ hạt
Ướt đẫm tượng đài
Phật cười tự tại
Không màng thật hư.

Tu Viện Kim Sơn - 04
Tâm Thường Đinh.

--------------------

Bóng Dáng Thiên Thần

(tặng những chỏm tóc)

Em bỏ lại khung trời tuổi mộng
Bước chân đi duyên kiếp tự thuở nào
Câu kinh Phật sớm hôm bầu bạn
Gối thềm khuya mơ một vì sao.

Hương hoa sứ ngạt ngào bay trong gió
Tiếng chuông ngân lồng lộng bóng trăng rằm
Manh áo vá còn nguyên mùi nhang khói
Bóng em ngồi hun hút xa xăm…

Em hiền dịu tinh khôi quá đỗi
Trần gian kia phủ phục nét em cười
Trong nắng sớm bên giàn thiên lý
Chắp tay nhìn bóng hạt sương rơi.

Tôi lang bạt đi tìm lẽ sống
Rồi gặp em giữa chốn Ta-bà
Chiếc chỏm tóc in hình dấu hỏi
Chợt giật mình Phật chẳng đâu xa.

Huế, 2001
Thích Thiện Long